Giới thiệu Sapa

Nằm ở phía tây
bắc của Tổ quốc, Sa Pa là một huyện vùng cao của
tỉnh Lào Cai, một vùng đất khiêm nhường, lặng lẽ
nhưng ẩn chứa bao điều kỳ diệu của cảnh sắc
thiên nhiên. Phong cảnh thiên nhiên của Sa Pa
được kết hợp với sức sáng tạo của con người cùng
với địa hình của núi đồi, màu xanh của rừng, như
bức tranh có sự sắp xếp theo một bố cục hài hoà
tạo nên một vùng có nhiều cảnh sắc thơ mộng hấp
dẫn.
Chìm trong làn mây bồng bềnh thị trấn Sa Pa như
một thành phố trong sương huyền ảo, vẽ lên một
bức tranh sơn thủy hữu tình. Nơi đây, có thứ tài
nguyên vô giá đó là khí hậu trong lành mát mẻ,
mang nhiều sắc thái đa dạng. Nằm ở độ cao trung
bình 1500m – 1800m, nên khí hậu Sa Pa ít nhiều
lại mang sắc thái của xứ ôn đới, với nhiệt độ
trung bình 15-18°C. Từ tháng 5 đến tháng 8 có
mưa nhiều.
Sa Pa tên gọi này từ tiếng quan thoại. Tiếng
quan thoại gọi Sa - Pả, “Sa” là cát, “Pả” là
bãi. Địa danh của “bãi cát” này ở bên phải cầu
km 32 từ Lào Cai vào Sa Pa. Ngày xưa chưa có thị
trấn Sa Pa, cư dân ở vùng đất này đều họp chợ ở
“bãi cát” đó. Do vậy, dân địa phương ai cũng nói
là “đi chợ Sa Pả”.
Từ hai chữ “Sa Pả”, người Phương Tây phát âm
không có dấu, nên thành Sa Pa và họ đã viết bằng
chữ Pháp hai chữ đó là “Cha Pa” và một thời gian
rất lâu người ta đều gọi “Cha Pa” theo nghĩa của
từ tiếng Việt.
Còn thị trấn Sa Pa ngày nay, trước có một mạch
nước đùn lên đục đỏ, nên dân địa phương gọi là
“Hùng Hồ”, “Hùng” là đỏ, “Hồ” là hà, là suối,
suối đỏ.
Sa Pa có đỉnh Phan Si Păng cao 3.143m trên dãy
Hoàng Liên Sơn. Gọi Hoàng Liên Sơn, bởi duy nhất
trên dãy núi này có cây Hoàng Liên, một loại
dược liệu quý, hiếm. Ngoài ra dãy Hoàng Liên còn
là “mỏ” của loài gỗ quý như thông dầu, của bao
chim thú, như gà gô, gấu, khỉ, sơn dương và của
hàng ngàn loại thuốc. Khu rừng quốc gia Hoàng
Liên Sơn có 136 loài chim, có 56 loài thú, 553
loài côn trùng. Có 37 loài thú được ghi trong
“sách đỏ Việt Nam. Rừng Hoàng Liên Sơn có
864
loài thực vật, trong đó có 173 loài cây thuốc.
Núi Hàm Rồng
Sa Pa có núi Hàm Rồng ở sát ngay thị trấn, bất
kỳ du khách nào cũng có thể lên đó để ngắm toàn
cảnh thị trấn, thung lũng Mường Hoa, Sa Pả, Tả
Phìn ẩn hiện trong sương khói. Hiện nay, với bàn
tay tôn tạo của con người, Hàm Rồng thực sự là
một thắng cảnh đầy hoa trái của Sa Pa. Và, nếu
ai đã đến Thạch Lâm (Vân Nam, Trung Quốc) thì
Hàm Rồng cũng có thể giúp các bạn tưởng tượng là
Thạch Lâm được. Lên Hàm Rồng, du khách như lạc
vào vườn tiên, mây ùa kín thân người, hoa rực rỡ
mặt đất.
Sa Pa còn có nhà thờ cổ ở ngay thị trấn và từ
thị trấn đi ngược về hướng đông bắc trên đường
đi tới động Tả Phìn có một tu viện được xây gần
toàn như bằng đá tại một sườn đồi quang đãng,
thoáng mát. Qua tu viện đi bộ ba cây số theo
hướng bắc ta đến hang động Tả Phìn với độ rộng
có thể đủ chứa một số lượng người cỡ trung đoàn
của quân đội. Trong hang nhiều nhũ đá tạo nên
những hình thù kỳ thú như hình tiên múa, đoàn
tiên ngồi, cánh đồng xa, rừng cây lấp lánh.
Đặc biệt tại thung lũng Mường Hoa có 196 hòn
chạm khắc nhiều hình kỳ lạ của những cư dân cổ
xưa cách đây hàng ngàn vạn năm mà nhiều nhà khảo
cổ học vẫn chưa giải mã được. Khu chạm khắc cổ
đã được xếp hạng di tích quốc gia.
Từ thị trấn Sa Pa, đi về phía tây khoảng 12km
trên đường đi Lai Châu, ta sẽ gặp Thác Bạc với
những dòng nước đổ ào ào từ độ cao trên 200m tạo
thành âm thanh núi rừng đầy ấn tượng.
Sa
Pa là “vương quốc” của hoa trái, như đào hoa,
đào vàng to, đào vàng nhỏ, mận hậu, mận tím, mận
tam hoa, hoa lay dơn, hoa mận, hoa lê, hoa đào,
hoa cúc, hoa hồng…đặc biệt là hoa bất tử sống
mãi với thời gian.
Sa Pa với 6 tộc người cũng cư trú, mỗi tộc người
có một vốn văn hoá riêng với các lễ hội như lễ
hội “Roóng pọc” của người Giáy Tả Van, lễ hội
“Sải Sán” (đạp núi) của người Mông, lễ “Tết
nhảy” của người Dao Đỏ, tất cả đều diễn ra vào
tháng tết hàng năm.
Chợ Sa Pa
Chợ phiên của Sa Pa họp vào ngày chủ nhật tại
huyện lỵ (thị trấn Sa Pa). Người dân ở vùng xa
phải đi từ ngày thứ bẩy. Vào tối thứ bảy mọi
người cùng thức vui với nhau bằng những bài hát
dân ca của trai gái người Mông, người Dao, bằng
những âm thanh của đàn môi, của sáo, của khèn
Mông, bằng những bát rượu tràn đầy của những
người có tuổi…và người ta đã đặt cho nó là “chợ
tình”.